NGÔNG ĐỜI
Khen ai khéo tạc ra ông
Nụ cười ban phát cái ngông cho đời
Râu dài hai sợi ria trời
Đôi tay nắm giữ cái đời
thèm mê
Tôi cười méo mó khen chê
Ông cười thay đổi nhiêu khê thói đời
Há vui mỗi kiếp con người
Há buồn vài kiếp tôi cười thân tôi
Gắng rồi mà vẫn thế
thôi
Để râu ria mọc tôi cười giống ông
Ô hay có giống ông
không
Mà sao chề bỉu trẻ
ngông cái xì...
07.12.2013
Nguyên Hữu
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét