BUÔNG TAY
*** Thơ Cửu
ngôn ***
(Gieo vần
liền)
Cưới được tôi rồi, anh lặng lẽ
thờ ơ
Vì con cái thôi, tôi cam chịu dại khờ
Ai biết được người thế vai là tôi chứ
Để hôm nay thấy mình cũng là quá khứ
Lặng lẽ lần tìm, đào bới tới quả bom
Nó to quá nếu mà nhỡ nổ cái bòm
Khổ thân anh quá, người xưa chẳng kịp kéo
Yêu cũ còn đau, tim anh còn vết sẹo
Họ bỏ đi anh biết anh buồn thế nào
Tôi đến sau cùng, lấp khoảng trống hư hao
Bếp nguội mắt sưng, tôi quen dần lặng lẽ
Hóa kiếp đàn bà, đắng cay cười thật khẽ.
Anh cứ đi
tìm những mảnh vụn tình xưa
Mặc kệ đời
tôi dẫu có ướt đẫm mưa
Từ lúc lấy
về đến khi tôi làm mẹ
Cũng chưa từng
một lần được anh hỏi khẽ
Ánh mắt anh
nhìn vẫn hướng về nơi xa
Còn tôi
nhìn lại rồi dừng lại anh à
Cái buông
tay nhẹ nhàng không còn áy náy
Tự thương
chính mình dẫu lòng còn run rẩy
Đã trả lại
anh những mộng tưởng xa xôi
Và chọn
bình yên phía cuối cuộc đời tôi
Chẳng làm
người thay thế, chẳng cần hư ảo
Gói ghém nỗi
đau, tâm hồn thôi giông bão.
13/01/2026
Nguyên Hữu

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét