Thứ Năm, 8 tháng 1, 2026

GỐI ĐẦU LÊN NHỮNG NHỌC NHẰN

 

 


GỐI ĐẦU LÊN NHỮNG NHỌC NHẰN
*** Thơ Bát ngôn ***

(Gieo vần cách)

 

 Lần ngã quỵ này không sao quên được

Kiệt sức rồi nào dám mộng trời xa

Chân trĩu mỏi - bàn tay vẫn vươn tới

Gượng đứng lên nhưng lại ngã luôn mà

 

Sưng vều trán, ái chà… đau phết đấy

Khẽ nâng đầu kê chiếc dép gối lên

Kệ người nói: đầu không nên kê dép

Nhưng buồn lòng thì cứ giả bộ quên

 

Chán đời thật như thuyền đi không bến

Lỡ đi rồi chưa nặng chuyến quay lưng

Đi rồi đấy ốm đau đành gượng gắng

Nước lã mà uống như là sâm nhung

 

Nằm một chỗ tiền tiêu như túi thủng

Nước phải mua nên uống sẻn so mà

Nước máy có nhưng ho không nên uống

Nên nghẹn ngào… vài ngụm cũng… tỉnh a

 

Móc trong túi những đồng tiền kiếm được

Vuốt phẳng phiu lại cẩn thận gấp vào

Họ chỉ biết hỏi bao nhiêu mỗi tháng

Đâu ai hỏi công việc đó ra sao

 

Nhiều lúc muốn quay về như người bảo

Nhưng về rồi cuộc sống khó khổ hơn

Tiền lệch giá, hàng ngày thì vẫn thế

Ráo mồ hôi là bụng lại dỗi hờn

 

Động viên lấy mà thêm vào chút ngọt

Khiến ngày dài nhận thấy cũng ngắn đi

Nước mắt chảy tặng cho mình lon nước

Khoẻ tìm về quê mẹ chứ còn gì.

 

08/01/2026

Nguyên Hữu

 

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét