THẤT TÌNH
(Lục ngôn thể)
Nàng về phòng trọ khóc hu hu
Cả đám buồn theo gặng hỏi thừa
Biết tỏng là bị bồ đá
Hay rằng đã có kẻ lừa
Nguyên Hữu: tên thật là.................. Sinh ngày: 26 tháng 08 năm ........ Quê quán: Nam Định
THẤT TÌNH
(Lục ngôn thể)
Nàng về phòng trọ khóc hu hu
Cả đám buồn theo gặng hỏi thừa
Biết tỏng là bị bồ đá
Hay rằng đã có kẻ lừa
NIỀM TIN
Em à niềm tin thật quý giá
Thiếu nó lạc bước sẽ không lạ
Như ngọn lửa đêm tối soi đường
Để song hành bên cạnh người thương…
Cuộc sống vô thường em phải nhớ
NỖI NIỀM MƯA
(Lục ngôn thể)
Anh về một buổi chiều trời mưa
Tầm tã lên giấc mộng thừa
Từng đợt trút xuống đất ghẹo
Nhiều lần hất lên tường đùa
TẮM TRƯA
(Nhị ngôn bát cú)
Yếm đào
Ngọt ngào
Ra tắm
Bờ ao
ĐƯỢC NGHỈ
(Tứ tuyệt – không đối)
Cổ tích tìm về trong mộng đẹp
Hồn nhiên tuổi trẻ giấc mơ êm
Cho ta thổn thức cùng hoa lá
Ảo một hôm nay tận tối đêm…
ĐÀN ÔNG
(Song tứ lục bát)
Nông cạn đàn ông
Có đúng hay không?
Người xưa nói thật đánh đồng
Bạn tôi nó đấy sâu lòng cạn đâu…
BUÔNG BỎ
(Tam ngôn bát cú)
Thế giới này
Cực lạc đây
Niệm Phật để
Vãng sanh ngay
CÚ LỪA
Trước khi ngủ
Em đã vỡ oà hạnh phúc
Anh đã cho em hưởng cực lạc thiên
đường
Thật cuồng quay
Em đã ngủ một giấc say và rất sâu
VỠ TRẬN
(Nhị tứ lục bát)
Chạy sao?
Hắn nhào vơ áo
Bỏ em mếu máo che thân
Bỏ em hoảng sợ dở lần vụng ăn…
EM NHƯ HOA SEN
(Tứ tuyệt)
Em như một đóa sen hồng thắm
Nắng có đôi môi đẹp đỏ tươi
Gió nhẹ nâng lên tà áo mỏng
Hồn anh lắng đọng, mắt không rời…
TRONG LÀNH
Thật trong lành, sảng khoái và rất
nhẹ nhàng
Thật mỏng manh, cũng chẳng vội
vàng trong gió
Tà áo dài trắng muốt vẫn còn ở đó
Gìn giữ thanh xuân chín đỏ bờ môi
người…
Lặng lẽ thôi cùng chờ đợi một nụ cười
NHẮN NGƯỜI
(Lục ngôn thể)
Lời hứa vẫn còn anh nhớ không?
Đôi môi em đó son vẫn hồng
Đợi chờ từng phút giây người ghé
Mòn mỏi những đêm ngày tim trông
THĂNG BẰNG
(Lục ngôn thể)
Kết thúc cuộc tình còn nỗi đau
Là đen tối nhất lấy đâu màu
Đành cất bóng hình đã cũ
Tạm dẹp người xưa phía sau
BIỂN CHIỀU
Chiều về
Nhiêu khê
Sóng biển
Diện kiến…
Ta quên
MÌNH BUÔNG TAY BẠN NHÉ
Mệt mỏi lắm rồi buông được hay
không?
Ham muốn quá nhiều mãi chẳng thấy
hồng
Ôi thể diện thấy tủi thân ghê
gớm
Khổ não hoành hành sầu hoen mắt
đượm…
Buông tay nhé đoạn tình cảm từng mong
CON PHỐ HỒI XUÂN
Con phố cổ nằm im lìm trong nỗi
khổ
Chiếc áo ngày xưa giờ loang lổ
tróc, bong
Lớp rêu xanh, xanh mấy cũng chẳng
yên lòng
Xuân vẫn ngóng đợi điều gì thật mới
lạ…
Cơn gió đi qua làm xôn xao đám lá
HOÀI NIỆM
(Tứ tuyệt)
Đường đây lá rụng nhớ mong gì
Ước mộng xa rồi níu được chi
Kỉ niệm ùa về xin đám cưới
Ngày xưa ước hẹn thán vu quy…
LÀN NƯỚC HOAN CA
(Tam tứ thất)
À ơi ơi à
Ướt cả làn da
Từng giọt nước mát
Trong vắt dẫn dắt tâm hồn ta…
THOÁT RA
(Lục ngôn thể)
Mặc kệ thế thời được không
Ngồi xem rắn rết tự hoá rồng
Vui buồn mong chờ mưa đá
Yêu ghét đợi ngóng gió đông
VẪN CÒN
Vẫn còn mùa xuân
Đẹp và trong ngần
Tươi như cuộc sống
Nồng như giấc mộng…
Vẫn còn con sông