Đừng
Uống Chén Nửa Đời
Bạn
rót cho nhau chén rượu: mời
Xuân
mà chối đẩy xui ông ơi
Trăm
phần trăm nhé cho khí thế
Uống
cạn như này - chớ nhấp môi...
Lâu không gặp nhỉ bạn của tôi
Nguyên Hữu: tên thật là.................. Sinh ngày: 26 tháng 08 năm ........ Quê quán: Nam Định
Đừng
Uống Chén Nửa Đời
Bạn
rót cho nhau chén rượu: mời
Xuân
mà chối đẩy xui ông ơi
Trăm
phần trăm nhé cho khí thế
Uống
cạn như này - chớ nhấp môi...
Lâu không gặp nhỉ bạn của tôi
NHÂN
SINH
Khi
thương nước đục cũng
trong
Khi ghét nước sạch giữa dòng cũng dơ!!
Cạnh cùng kẻ khổ làm ngơ
Soi tâm mình thấy thật dơ bẩn
mình
Độ người giữa
cõi phù sinh
Niềm
Tin
(Điệp từ)
Có
được niềm tin vững vững cười
Như
bàn có có đủ chân thôi
Nào
nghiêng bởi gió xô xô đẩy
Chẳng ngả do mưa với với cời
CHÚC MỪNG
NĂM MỚI AN KHANG THỊNH VƯỢNG
(Dĩ đề vi
thủ - Điệp từ)
CHÚC Tân Sửu mở mở thêm trang
MỪNG đón
Xuân Xuân rộn xóm làng
NĂM Tý vừa
vừa huy hiệu bạc
MỚI Trâu phải phải lá cờ vàng
ĐÊM NĂM CANH NHỚ TIẾNG GÁY GÀ
(Tam ngũ hành)
Gió thầm thì
Với mây già tóc bạc
Về một người
Mắc nợ với quê hương
TƯ TƯỞNG
(Ngũ độ thanh)
Thường cho cám dỗ tạo ra rằng
Cuộc sống quanh mình đã đổ xăng
Khiến kẻ hiền lương thành gã độc
Từ tên dã quỷ hoá anh hùng
THẾ LÀ ĐÃ CÓ NGƯỜI YÊU
Em có nhận lời yêu từ anh không?
Hãy gật đầu cho lòng ta hoan hỉ
Biến đất trời như biết yêu em nhỉ
Toàn một mầu hồng thủ thỉ đi nào...
Dòng máu trong anh hừng hực cuộn trào
KHẮC KHOẢI
Mỗi đêm về gượng gắng
Tìm giấc ngủ tạm qua
Quên một ngày đè nặng
Hình bóng của quê nhà...
Cô-rô-na vẫn sống
CHÁN NGÁN
Giữa phồn hoa mà chẳng điều lưu luyến
Khi mầu hồng lạc chuyến với chúng ta
Cây cỏ dại lặng trong cánh đồng hoa
Chờ với đợi một ngày rời bỏ chốn...
Dịch lại bùng khiến nhiều thân khốn đốn
NỖI BUỒN DÀI
(Ngũ độ thanh)
Chuyện kể người xa đã mấy đông
Dầm nơi phố lạ ngỡ phương hồng
Đêm ngày đẽo sức tìm thanh thản
Bão lệ bêu đời hỏi bất công
VÔ THỨC
Cuộc đời như một dòng sông
Nhiều người nhảy đại vào trong dòng đời
Xuôi dòng mặc kệ thế thôi
Vui cùng thế cuộc, không lời tự dăn
Cứ đi không chút băn khoăn
HƠI ẤM MÙA ĐÔNG
(Nhất thăng cửu hối)
Trời
Mùa đông
Rét căm căm
Con vẫn đang nằm
NGÁY GỖ
(Lục ngôn thể)
Giấc ngủ cũ, mới điều mơ
Tiếng ngáy gỗ, theo nhịp chờ
Anh tìm thấy nắng trong khuông nhạc
Bác ngắm nhìn trời đẫm ý thơ
TÌNH YÊU CỦA BẠN?
(Lục ngôn thể)
Tình yêu của bạn thế nào?
Giống vầng mặt trời ở trên cao
Tịch lặng ngày dài như sa mạc
Âm thầm đêm vắng phải ngôi sao
KHÔNG THỂ THÀNH GIÓ
(Song thất bát ngôn)
Ta muốn giống như cơn gió kia
Đùa vui muôn cõi chẳng cần nhà
Tìm tận cùng đâu là phương, điểm cuối
Thế giới này có rộng lớn không ta?...
CƠN GIÓ TÌM CỘI NGUỒN
(Thủ vỹ ngâm)
Trận gió tìm qua thế giới này
Cương ghìm vội vã ngó quanh đây
Sinh thời chỗ đó? Nào đâu phải!
Tạ thế nơi kia! Chẳng đúng hầy!
NII-GA-TA CUỐI ĐÔNG
Ta đến nơi này một cuối đông
Nii-ga-ta tuyết phủ lạnh lùng
Hàng cây im lìm trưng áo mới
Ngọn gió neo mình chẳng chạy dong...
Nii-ga-ta trắng phủ một dòng
TÌNH YÊU CỦA NÚI
(Tam tứ thất)
Ở phía chân trời
Ẩn hiện xa xôi
Hình hài của núi
Mấp mô theo dòng chảy cuộc đời...
ĐỨT DUYÊN
(Song thất lục bát)
Hoa rơi một cánh hoa thành bỏ
Tình bớt đi người có bỏ không?
Người cười vội chuyến sang sông
Thờ ơ với tất cả dòng phù sa...
VỌNG QUÊ
Xứ xa. Đông lạnh. Gió đùa
Nụ cười tàn héo theo mùa gọi Xuân
Phồn hoa loãng sắc, hương dần
Nhiều hình hài vẫn nhắm phần mắt mơ
Nửa cơn nựng giọt lệ chờ