GIỐNG NHƯ
YÊU
*** Thơ Nhị ngôn ***
(Gieo vần nối)
Có thể
Em là
Bông hoa
Đẹp nhất…
Nguyên Hữu: tên thật là.................. Sinh ngày: 26 tháng 08 năm ........ Quê quán: Nam Định
GIỐNG NHƯ
YÊU
*** Thơ Nhị ngôn ***
(Gieo vần nối)
Có thể
Em là
Bông hoa
Đẹp nhất…
CHÀO BUỔI
SÁNG
*** Thơ Tứ ngôn ***
(Gieo vần ôm)
Lưng chừng
dốc núi
Một mầu
xanh cây
Vướng một
áng mây
Vỡ thành sương khói…
LÀM DUYÊN
(Tứ tuyệt)
Xuân tìm
vẽ lại thời tươi đẹp
Nắng thấy
khoe thêm thủa ngọt ngào
Thiếu nữ
làm duyên cười đón gió
Làm nhiều bác dậy hót xôn xao…
HÃY CỨ BƯỚC
ĐI
*** Thơ Ngũ ngôn ***
(Gieo vần ôm)
Thôi thì
cứ sống thôi
Cứ sống
cho là đúng
Như muôn
cây vẫn đứng
Ngọn vẫn hướng lên trời…
MUÔN NHÀ
(Thủ Nhất
Thanh)
Nhà bên lớn
nhất thật nhiều tiền
Nhà trước
to đùng giật cấp tiên
Nhà bác
trăm gian màu gỗ gụ
Nhà cô nghìn mét sắc cây kiền
ÁP LỰC
*** Thơ Ngũ ngôn ***
(Gieo vần nối)
Có đâu đồ
đạc nhiều
Ngoài mấy
bộ quần áo
Rời đi một
buổi chiều
Đúng như điều dự báo…
ĐIỀU CHƯA
BIẾT
*** Thơ Thất ngôn ***
(Gieo vần ôm)
Ta biết rằng
xuân vẫn luyến nhìn
Từ cánh
đào hoa còn tươi thắm
Từ trong
ta còn đang say nắng
Với sắc đẹp của bông mai xinh…
ĐÓN EM
(Độc vận)
Vườn hoa cúc
nở đón em về
Để mộng
anh dài với đất quê
Ở lại
cùng nha cho thỏa ước
Không đi nữa nhé để vẹn thề
MỘNG XUÂN
(Vĩ tam
thanh)
Xuân còn
cứ phải tưới tười tươi
Vẻ đẹp là
do cưới cưỡi cười
Hỡi gió
dìu ra biên biến biển
Này mây chở tận giới giơi giời
VẺ KHÁC LẠ
(Điệp từ)
Biết chắc
rằng rằng lọt lọt sao?
Còn còn vọng
vọng tưởng là cao
Mua danh
để để vênh vênh mặt
Tậu phận cho cho nở nở đào
TRÒ ĐỜI
(Độc vận)
Phản bội
đâu say nắng chút à
Đôi mình
gắn bó mãi anh nha
Chỗ kia
tiếng huýt ai vừa thả
Góc nọ điệu kèn kẻ mới qua
NGOẠI
TÌNH
Hôn nhân
hạnh phúc một gia đình
Vỡ vụn
tan hoang bởi ngoại tình
Chả bác
vài đùm đưa phía miệng
Nem bà mấy
nắm buộc nơi đinh
Phiêu lưu lắm bận đùa không tưởng
CHIẾC Ô
QUAN HỆ
Thế thời
này lắm nhiễu nhương
Tham công
nhác việc lại thường có danh
Chỉ cần
ông, chú, bác, anh
Sợi dây
quan hệ nắm nhanh để lười
Kẻ thì mồi để treo môi
HÓNG
Nhìn xem
chị đó đang xung trận
Ngó thấy
anh kia mải thủ đòn
Bác vội
trèo tường cho cảnh rõ
Cô mau
kéo ghế chỉnh khung dòm
Ui choa sợ vợ nhà không nóc
QUA CƠN
GIÔNG
*** Thơ Bát ngôn ***
(Gieo vần
ba tiếng)
Giọt nước
mắt rơi trong đêm gió mưa
Tiếng nuốt
ngược tả cay đắng nào vừa
Vang tứ
phía bao nhiêu lời thiên hạ
Chấp nhận mà, đau thế đã toại chưa?...
TIẾNG GỌI
TỪ CUỘC SỐNG
*** Thơ Lục ngôn ***
(Gieo vần chéo)
Đôi mắt cứ
mải mê nhìn
Quên tiếng
hơi thở ngừng lại
Kèm theo
ngắt quãng nhịp tim
Giật mình ngỡ ra đi mãi…
THÌ RA LÀ
MƠ
Cuối năm
buồn tiết trời mưa
Cành khô
buốt lạnh cho vừa lòng đông
Chiều nay
ai có về không
Đường
phơi những lá tơ lòng héo khô
Mưa mà, ướt sạch cơ đồ
HỒI XUÂN
(Tứ thất
cửu)
Mùa thu
Hà Nội
Một buổi
sáng tắm gội trong sương
Nỗi niềm
che giấu giữa vô thường hồi xuân…
Nhiều lần thoáng nhớ
KHÔNG
CHUNG HƯỚNG
*** Thơ tự do ***
(Gieo vần nối)
Một lần nữa
Chúng
mình gặp lại nhau
Ly cà-phê
đen màu
Có gọi về một tia hy vọng…
DUYÊN
DÁNG ÁO DÀI
*** Thơ Tứ ngôn ***
(Gieo vần liền)
Áo dài mầu
trắng
Trong veo
trong nắng
Duyên
dáng làm sao
Cuộc sống khát khao…