ẤM ỨC BÊN HỒ
* Thơ Thất ngôn *
(Gieo vần ba tiếng)
Mặt hồ như một chiếc gương soi
Thấy rõ bên trên có người đòi
Muốn chụp ảnh hoa sen bằng được
Nũng nịu trong cơn gió loi choi
Cơn gió loi choi trước ngõ vườn
Gió chi mà nghịch ngợm khó lường
Chắc cuối tiết nên giao mùa sớm
Chẳng buồn xem ta có đáng thương
Ta khổ này từ mãi hôm qua
Đổi với trời đất một chút quà
Để nay được sáng trong bức ảnh
Cho đời thèm… em trắng như hoa
Ta thề là khổ rõ rành rành
Cầu xin trời đất một lòng thành
Không mưa chỉ gió nhè nhẹ thổi
Để sen tươi, em đẹp bên anh
Thì đúng mà yêu có anh thôi
Sao lại bên cơn gió loi choi
Cơn gió khỏe khoe điều tuổi trẻ
Mạnh dạn… này… vớ vẩn quá rồi
Em thì vui quấn quýt gió trời
Ta thì buồn nước mắt chực rơi
Nếu để ý tóc… già dăm tuổi
Vẫn cố ghìm nhìn họ vui chơi
Còn bắt ta chụp ảnh không ngơi
Ấm ức này không thốt nên lời
Cứ đứng đó cười cùng gió nhỉ
Mặc kệ ai đây tủi quá trời.
Máy trên tay nặng trĩu mỏi nhừ
Mẫu cứ đùa chẳng chịu nghỉ ư?
Gió cứ thổi khoe tà áo rộng
Ta âm thầm… mắt đã đỏ lừ.
Thôi thì đành theo bước em chơi
Để em xinh rạng rỡ giữa trời
Dẫu có phải già thêm dăm tuổi
Vẫn cưng chiều... em nhất trên đời.
26/05/2026
Nguyên Hữu

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét