ẤM ỨC BÊN HỒ
* Thơ Thất ngôn *
(Gieo vần ba tiếng)
Mặt hồ như một chiếc gương soi
Thấy rõ bên trên có người đòi
Muốn chụp ảnh hoa sen bằng được
Nguyên Hữu: tên thật là.................. Sinh ngày: 26 tháng 08 năm ........ Quê quán: Nam Định
ẤM ỨC BÊN HỒ
* Thơ Thất ngôn *
(Gieo vần ba tiếng)
Mặt hồ như một chiếc gương soi
Thấy rõ bên trên có người đòi
Muốn chụp ảnh hoa sen bằng được
BÊN HIÊN NHÀ
*** Thơ Bát ngôn ***
(Gieo vần ôm)
Trời đổ trận mưa to như trút
Cơn gió tìm dấu cũ nức nở than
Tiếng vọng lên tới tận mãi mây ngàn
CHUYỆN CỔ TÍCH TRONG TÔI
Cổ tích là truyện dân gian
"Ngày xửa ngày xưa" mở màn hiện ra
Trí tưởng tượng vốn bao la
Ước mơ công lý luôn là đẹp tươi.
Cốt truyện kì ảo tuyệt vời
AN TOÀN GIAO THÔNG MÙA GẶT
(Tính Danh)
“Đường xưa lối cũ” rải chăng vàng?
“Gió cuốn rơm nồng” chắn mắt quan
“Thóc đổ đầy kho” đừng vội vã
“Xe chờ chật lối” chớ nghênh ngang
HIỂM HỌA MÙA GẶT
(Vấn đáp)
Đốt rạ rơm nhiều mắt có cay?
Thưa rằng: lửa cháy bụi mờ ngay.
Đường nào thóc rải phơi đầy lối?
Lộ hiểm xe chèn lái mỏi tay.
NGÃ ĐÊM
* Thơ Nhị ngôn *
(Gieo vần nối)
Tối trời
Bị ngã
Đau quá
GIAO MÙA
* Thơ Tứ ngôn *
(Gieo vần nối)
Ngẫu nhiên một buổi
Lá úa trên cây
Màu trắng đám mây
AN LẠC
(Yết Hậu)
Đạo sáng hào quang khắp cõi đời
Tòa sen Phật ngự giữa mây trời
Từ bi độ thế xua phiền não
Thảnh thơi.
ÁO DÀI VÀ CẢM HỨNG
* Thơ Ngũ ngôn *
(Gieo vần nối)
Một đường cong khoe dáng
Áo dài trắng như mây
Này em hỡi có hay
MÓN QUÀ CỦA XUÂN THÌ
* Thơ Bát ngôn *
(Gieo vần liền)
Tiếng những động cơ xe nổ giòn tan
Vọng vào căn phòng rồi đi vội vàng
Mùa bất lực thấy rằng quá yếu đuối
ĐOÁ SEN TÌNH YÊU
(Lục bát biến thể)
Một đóa sen đẹp dịu hiền
Là buổi đầu tiên anh được gặp em
Có phải những cánh hoa sen
Gìn giữ ngày đêm trước nắng gió đùa
PHƯỢNG ĐỎ CHỜ AI
* Thơ Ngũ ngôn *
(Gieo vần liền)
Hoa phượng vẫn đỏ tươi
Vẫn thách thức mặt trời
Mà người xưa chẳng thấy
TRUYỀN THUYẾT LÀ GÌ?
Hiểu: truyền thuyết - chuyện dân gian
Sử xưa lồng ghép muôn vàn huyền linh
Lời dân gửi gắm niềm tin
Ngợi ca, nhắc nhở, giữ gìn nét xưa.
Anh hùng tài đức có dư
THƯ TÌNH ĐÔI DÉP
(Thơ Song bát tứ)
Bức thư tình đầu tiên anh đã viết
Nhưng chưa dám gửi cho em là thiệt
Vì anh sao chép
Anh thấy ý đẹp lời hay trong đó
TĨNH CƯ
*** Thơ Thất ngôn ***
(Gieo vần ôm)
Trà thơm ngát khói bay lan tỏa
Lòng yên vui gởi gắm chút tình
Bình tâm khi lặng lẽ một mình
MỘT LẦN THA
(Độc vận)
Bất cứ điều gì cũng thứ tha
Dù rằng luật pháp khó dung tha
Nhiều khi kẻ dại không nên chấp
Lắm lúc tên khờ cũng phải tha
NỖI NIỀM TRÊN CÁT
* Thơ Thất ngôn *
(Gieo vần nối)
Quê nghèo vậy cho nên khắc khổ
Nhiều trai làng nhìn ngó bỏ đi
Làm công nhân, cửu vạn, cu-li
VỖ VỀ
*** Thơ Ngũ ngôn ***
(Gieo vần ôm)
Bát canh thơm khẽ đợi
Hạt sen nhuyễn vị bùi
Mong nàng hết ngậm ngùi
TINH GIẢM BIÊN CHẾ
*
Thơ Thập ngôn *
(Gieo vần ôm)
Hồi hộp và bồn chồn những đôi mắt
nhìn nhau
Thấy rõ sự lo âu trong lần được hẹn gặp
Những ánh mắt nhớn nhác, những đôi môi lắp bắp
MỸ VỊ
***Thơ Lục
ngôn***
(Gieo vần
ôm)
Trắng muốt tựa như bông
tuyết
Cánh mềm đặt xếp từng hàng
Nhụy vàng hương tỏa dịu dàng