MỆT RỒI
*
Thơ Cửu ngôn *
(Gieo vần liền)
Bạn tốt hay xấu với ai cũng kệ thôi
Vì tôi thực sự đã mệt mỏi lắm rồi
Cuộc sống khắc nghiệt đừng vơ vào là được
Thành hiểu nhầm không muốn nhìn nhau
vội bước
Việc ai người đấy làm an phận thủ thường
Tốt xấu gì đánh giá cũng chẳng tuyên
dương
Bình tĩnh đi hãy cứ êm đềm mà sống
Bởi sóng to có thể khiến cho biển động
Tôi vẫn thu mình đâu có sống khoa
trương
Cũng biết như thế luôn phải sống nhịn
nhường
Nhưng chỉ muốn một khoảng trời xanh
bình lặng
Hạn chế tranh giành ít nhận về trái đắng
Khép thu mình nên tưởng thua kém bạn
chăng?
Hay sao mà “bề trên”, trịch thượng,
hung hăng
Khiêm tốn lại cớ sao không thể làm được
Đánh mất nhau rồi có khi nào thầm ước
Dù gì thì cũng đã bị làm tổn thương
Nhân quả quấn lấy nhìn đâu có bình
thường
Tôi mệt mỏi chẳng muốn tìm đường cứu
vãn
Buông bỏ muộn phiền, tìm lấy chút
thanh thản
Thôi cứ lặng thầm mặc thế sự vần xoay
Chẳng oán chẳng hờn, mặc đời trả hay
vay
Giữ chút bình yên cho lòng mình tĩnh
lặng
Gói ghém nỗi buồn, một mình không
thua thắng.
16/01/2026
Nguyên Hữu

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét