TĨNH CƯ
*** Thơ Thất ngôn ***
(Gieo vần ôm)
Trà thơm ngát khói bay lan tỏa
Lòng yên vui gởi gắm chút tình
Bình tâm khi lặng lẽ một mình
Vần thơ bỗng tự nhiên biến hóa
Bàn tay khéo giữ gìn thanh tịnh
Một cành hoa tô điểm sắc hồng
Thêm đóa sen tạo chút ấm nồng
Hồn thơ thấm an lành là chính
Bình trà ấm rót vơi chén mộng
Làn hơi bay khơi dậy niềm vui
Một ngụm vào cảm được ngọt bùi
Thêm phấn chấn tin yêu cuộc sống
Giữa
xanh ngát mát nơi lòng núi
Vị trà thanh tỉnh táo tâm hồn
Ngồi dõi đời tận cuối hoàng hôn
Dăn mình sống để không tàn lụi
Chớ tan loãng khiến thân bận rộn
Mà thu tâm cảm tiếng gió lùa
Nâng chén lên thấy nhẹ hơn thua
Nụ cười nở bình yên một chốn.
27/04/2026
Nguyên Hữu

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét