TINH GIẢM BIÊN CHẾ
*
Thơ Thập ngôn *
(Gieo vần ôm)
Hồi hộp và bồn chồn những đôi mắt
nhìn nhau
Thấy rõ sự lo âu trong lần được hẹn gặp
Những ánh mắt nhớn nhác, những đôi môi lắp bắp
Gần một trăm người tụ tập chứ có ít
đâu…
Tập trung để làm gì? Giải thể, nghỉ
việc chăng?
Hay tăng lương, lên chức, có khi chuyển
công tác
Bao nhiêu đôi mắt là bấy nhiêu những
thắc mắc
Hy vọng có trong ánh mắt những người
trước hàng…
Tiếng thở dài não nuột như bị đứt dây
phanh
Những người trong danh sách chờ thêm
mong ngóng
Có người được gọi tên ánh lên tia hy
vọng
Nhưng nhìn xung quanh lại vụt tắt rất
là nhanh…
Đến tên mình ai cũng vội đáp: “có“ thật
to
Như sợ người đọc không nghe thấy rồi
nhắc lại
Làm giật mình vài người thần kinh
không vững chãi
Dồn ánh nhìn ái ngại, chất đầy những
lắng lo…
Giọng đọc dừng một chút rồi tiếp tục
vang lên
Những suy tư trong đầu mỗi người đầy
thách thức
Cứ tràn ra nhưng nào thấy có ai háo hức
Hiện rõ trên những gương mặt chợt được
gọi tên.
Tờ quyết định trên tay tựa chì nặng
ngàn cân
Người ở lại bâng khuâng, người đi thì
lặng lẽ
Buổi họp tan trong chiều, gió lùa qua
khe khẽ
Để lại những nỗi lòng còn nặng trĩu
băn khoăn.
08/04/2026
Nguyên Hữu

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét