CÔ ĐƠN
Chén ân ly ái
mộng phiêu
Chăn đơn gối
chiếc tủi nhiều
Tri kỷ bặt tăm
chẳng thấy
Bằng hữu hoài xa
lánh chiều...
Buồn lòng đành giữ tiết vậy
Nguyên Hữu: tên thật là.................. Sinh ngày: 26 tháng 08 năm ........ Quê quán: Nam Định
CÔ ĐƠN
Chén ân ly ái
mộng phiêu
Chăn đơn gối
chiếc tủi nhiều
Tri kỷ bặt tăm
chẳng thấy
Bằng hữu hoài xa
lánh chiều...
Buồn lòng đành giữ tiết vậy
YÊU MÌNH EM
(Lục ngôn bát cú)
Đất trời lộng
gió xuân mềm
Trải dài chiếu
cỏ mộng êm
Ướp sắc phủ
hương nồng khắp
Tình nhân say giọt ái thêm
CHUYỆN TÌNH
XÍCH LÔ
(Lục ngôn thi
tập)
Mây thẹn nhìn
em ước ao
Gió hôn sợi
tóc thì thào.
Ngẩn mặt lên gặp
mắt sáng
Cúi đầu lại thấy
giọt nắng.
Đôi môi chín mọng
mơ màng
Tấc lòng rộng
mở xuân sang.
*
Du xuân nồng
cuộc ái tình
Theo gió vui khắc
chụp hình.
Anh đạp xích
lô sấu hổ
Chạy nép mình
bên hè phố.
Không dám đứng
cùng tiên sa
Mãi đành trông
ngóng la đà.
**
Vì yêu anh nên
nhiều khi
Cứ lên xích lô
và đi.
Không biết đi
đâu chẳng nhớ
Ngúng ngẩy, lắc
đầu, rõ khổ.
Một nụ cười
yêu trách hờn
Gặp một nụ cười
gió sương.
***
Nhà nghèo chẳng
có ô tô
Chỉ là anh đạp
xích lô.
Có một giấc mơ
gửi gió
Vừa trao lên
môi em đó
Giải lao gọi
gió lại và
Hôn đôi môi ấy
mặn mà.
****
Hôm qua có chiếc
xe hoa
Cùng nhiều
xích lô chở quà.
Trầu cau bánh
kẹo nhiều quá
Hình như là
đám cưới gả.
Đỗ rồi... sao
lại... em ra...
Xích lô mất
giá... khóc òa.
17/04/2014
Nguyên Hữu
LẠC MỘNG SÁNG
TÂM
Giấc ngủ hương
nồng ngát sắc hoa
Hồn phiêu lạc
lối Nại ơ... Hà
Người lương bỏ
phận buồn bầy quỷ
Kẻ ác vương trần
thích lũ ma
Mắt dẹt nhìn trông phiên xử phủ
TỦI MỘNG
(Nhất tam ngũ
thất)
Sầu
Đâu ai biết
Đời khắc nghiệt,
mộng phai
Khô - khổ - khó, u hoài ngấn lệ...
HOÀNG MÃ
(Nhị tứ lục
bát)
Hoàng mã
Dáng thả bên
hoa
Gió lộng đùa
ca vũ khúc
Bồng lai vó ngựa lời chúc xuân về...
MỘNG LIÊU TRAI
(Tam ngũ hành)
Mộng giấc trưa
Nồng liêu trai
gối ấp
Rạo rực lòng
Khao khát bấy lâu nay.
HOÀNG HÔN
Mặt trời đi ngủ
Ủ rũ màu xanh
Sóng biển
chòng chành
Mặt trời đi ngủ...
Một đời không ngủ
CÔ DÂU NHỚ MẸ
Suối nguồn có
cạn đâu
Len lỏi đêm
ngày kiếm
Bàn chân đời
chấm điểm
Những nặng nhẹ,
nông sâu...
Ơ ầu lời mẹ ru