ANH VỀ VỚI EM ĐI
* Thơ Bát ngôn *
(Gieo vần ôm)
Cứ mải lo tìm nơi kia phú
quý
Mà sao chẳng nhìn lo ở
ngay bên
Hình như là anh đã bắt đầu quên
Anh đâu nhớ em từng bên cạnh
nhỉ
Cái vòng đời người đi kẻ
tìm đến
Sống mà như trò đuổi bắt
ngày xưa
Mệt mỏi thế thì đừng nên
gieo bừa
Thứ tình cảm khiến nhạt dần
cảm mến
Sống dại lắm đừng nghe người
ta nữa
Sinh ở đâu nên gắn bó
không rời
Vì chi phải đứng giữa cái
thói đời
Thêm chật chội nơi phố phường
thất hứa
Về nhà thôi anh ơi, em vẫn
đợi
Rời chốn đông người ồn ã
đó đi
Vòng ngọc bích nào kén tay
mấy khi
Chỉ tâm người là nơi hay
cơi nới
Nơi vựa người đầy những sự
giả dối
Học hành cao nhưng ăn nói
chợ đời
Nghe em nào, về nhà đi anh
ơi
Việc chi phải gắng gượng
nhìn thêm tội
Dưới vòm trời đường nào
cũng có lối
Có sức là rượu thịt cũng đầy
mâm
Vần thơ cũ có khi được xướng
ngâm
Về với em sẽ bớt dần sống
vội…
19/11/2025
Nguyên Hữu

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét