HOA NẮNG
*** Thơ Cửu ngôn ***
(Gieo vần liền)
Kìa
ánh nắng soi qua khung cửa dịu dàng
Em
đứng đó kiêu sa bên cửa mơ màng
Anh thấy lòng rạo rực với bao nỗi nhớ
Những
ngày xưa khờ dại đôi lần bỏ lỡ
Nhìn
bóng dáng xinh tươi rạng rỡ sang giàu
Môi
khẽ nở nụ cười xua dịu u sầu
Trong
mắt anh lấy lại niềm vui hạnh phúc
Nhận
từ em nhựa sống bây giờ đúng lúc
Hãy
luôn giữ nụ cười mãn nguyện đong đầy
Anh
vẫn đứng ngắm em lặng lẽ nơi đây
Những
u sầu trùng xuống nhường cho hoa nắng
Không
còn buồn lòng nữa mà thành trầm lặng
Chúc
em nhé mãi tươi vui giữa cuộc đời
Cứ
khoe sắc mặc cho ganh ghét thế thời
Đẹp
đôi môi mỗi lúc anh tìm cảm xúc
Gom
nhặt vần thơ thấy nụ cười đúng lúc.
12/03/2026
Nguyên
Hữu

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét