Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2026

VẪN CHỜ NHƯ QUÊ

 

 


VẪN CHỜ NHƯ QUÊ

*** Thơ Thất ngôn ***

(Gieo vần liền)

Nắng khẽ vờn qua cánh cửa xinh

Gió nhẹ lùa rung ánh lửa tình

Khóe mắt lệ sầu vương nỗi nhớ

Ta ngơ ngẩn, ngập ngừng hơi thở

 

Áo lụa mềm khoe dáng ngọc ngà

Tóc dài che thổn thức tim ta

Trong ngõ vắng lặng thầm nhìn ngắm

Em xinh đẹp đáng yêu nhiều lắm

 

Lòng bỗng trầm ta đứng nhìn nhau

Môi mỉm cười nhưng thấy tim đau

Hai thân phận buồn trong nắng gió

Bên nhau nhỉ? nghĩ sao mà khó…

 

Anh muốn rời phố thị về thôi

Về nằm nghe sóng vỗ ru hời

Quên giấc mộng đơn phương lẻ bóng

Xa tình cảm không còn hy vọng

 

Ở lại vui nhé… hỡi tình yêu

Chúc phúc em chân thật một chiều
Chỉ có gió, mây, trời xanh ngát

Cánh đồng lúa xuân thì đương hát

 

Nếu một ngày mệt mỏi hãy về

Anh vẫn chờ kiên nhẫn như quê

Không trách cứ, chỉ thương em ạ

Cho mượn nữa bờ vai người lạ…

 

07/03/2026

Nguyên Hữu

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét