Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2025

NÉT ĐỜI TRONG HOẠ

 


 

NÉT ĐỜI TRONG HOẠ

* Thơ Thất ngôn *

(Gieo vần ôm)

 

Chèo lên non cao mà hóng gió

Bơi ra giữa biển đo nông sâu

Cánh chim bay trên ngọn gió đầu

Cũng về lại trên con phố nhỏ

 

Đi hết tuổi thơ ai cũng thấu

Muôn nẻo dòng đời đã đặt chân

Bắt được thứ gì mà tần ngần

Thấy người tất bật vội ghi dấu

 

Nét phác họa huyễn mờ bụi phấn

Gặp cơn gió trốn ở trong sương

Như thuyền nan lẻ bóng vô thường

Giữa sông nựng hạt mưa vỡ trận

 

Vươn dài ra câu những mộng tưởng

Dòng đời không cá chỉ gió bơi

Đám mây như tuyết cả một đời

Che thế thời vẫn không trọng lượng

 

Thêm một người, thêm một người mới

Ông già gầy cùng chiếc xích-lô

Chiếc áo tơi nặng chuyến xe thồ

Vào khung hoạ nét buồn vời vợi

 

Đời như nét cọ buồn hiu hắt

Nặng trĩu nỗi đau, thấm bụi trần

Nào ai biết ta đã bao lần

Ngồi lại nhìn mình khi nắng tắt

 

Đóng khung vào một cách cẩn thận

Ngăn gió dòm ngó thứ bên trong

Sống cho đời mãi liệu vừa lòng

Đành ích kỷ sống cho an phận…

 

27/12/2025

Nguyên Hữu

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét