VỒ
LỘN
* Thơ Lục ngôn *
(Gieo
vần chéo)
Hễ
thấy nàng đi qua cổng
Hai
thằng giả bộ bóng rơi
La lối lao ra tranh bóng
Hăng
say vồ cả em rồi
Hai
đứa khiến em bối rối
Má
hồng chuyển đỏ thẹn thùng
Vừa
phải thôi: ê… ê… lỗi
Cấm
chơi xấu, phạm luật, dừng
Rõ
tội thân em vội đứng
Không
còn dám bước nào thêm
Hoảng
sợ tay ôm căng cứng
Chẳng
may chạm phải… êm - mềm
Nhăn
nhở vẫn không thôi đếm
Lỗi
rồi chơi hẳn hoi đi
Bị
cản không cho lấn chiếm
Của
tao không phải của mi
Tiếng
thét vang lên nghiêm nghị
Giật
mình quả bóng bỗng rơi
Tức
tối đâu còn tế nhị
Chắc
do vồ lộn quá trời
Giọt
nước mắt rơi ấm ức
Khiến
hai thằng đứng lặng im
Ánh
mắt dường như rất bực
Làm
đau cả nhịp con tim
Chân
bước ngập ngừng xuống phố
Bóng
chiều nhuộm tím vai gầy
Hai
kẻ dõi theo xấu hổ
Bỗng
nhiên khúc khích mềm hầy…
12/02/2026
Nguyên
Hữu

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét