MỘNG XUÂN
*** Thơ Bát ngôn ***
(Gieo vần nối)
Xin em đừng đứng giữa đồng cỏ hoa
Để tủi thêm những bông hoa ở đó
Để nhạt nhoà sắc mầu nơi đang có
Nguyên Hữu: tên thật là.................. Sinh ngày: 26 tháng 08 năm ........ Quê quán: Nam Định
MỘNG XUÂN
*** Thơ Bát ngôn ***
(Gieo vần nối)
Xin em đừng đứng giữa đồng cỏ hoa
Để tủi thêm những bông hoa ở đó
Để nhạt nhoà sắc mầu nơi đang có
MỘNG ĐANG TRÒN
Gió cứ gọi là sung sướng lắm
Cứ mơn đùa vùng cấm thiên thai
Tung tẩy chiếc yếm đào khôi hài
Để khóc cười mắt không rời nổi…
Cứ như là… như đang hành tội
MỘNG YẾM ĐÀO
(Tam ngũ hành)
Giấc mộng xuân
Cứ trong ngần trước gió
Anh bần thần
Trong nỗi khổ thật riêng
NGƯỜI MẸ KHÔNG QUEN
*** Thơ Ngũ ngôn ***
(Gieo vần nối)
Người mẹ già không quen
Mưu sinh nơi cuối phố
Nét cơ hàn khắc khổ
Hằn dấu vết thời gian…
Dăm thứ quả đôi ngàn
Rẻ rúng lòng thiên hạ
Mẹ vẫn chỉ người lạ
Dưng dửng những bước qua…
Thứ không đáng làm quà
Biếu mất đi sang trọng
Vẫn cương lên căng mọng
Trong vô vọng gọi mời…
Thứ chỉ ăn tạm thôi…
Khéo có khi mang bệnh…
Này đi sang bên cạnh…
Sạch sẽ và thơm tho…
Những tiếng nhỏ, lời to
Mon men đến bên mẹ
Bàn tay đưa thật nhẹ
Nước mắt lén lau đi…
Vẫn ế như mọi khi
Khói vẫn bay, bụi bám
Một vài người rảnh lắm
Chụp ảnh mẹ đăng lên…
Phây-búc nở ngàn tim
Nhiều “lai” không đếm xuể
“Yêu mẹ, thương mẹ quá…”
Vạn mỹ từ thán ca…
Mua ủng hộ mẹ nha
Ở đâu? Ở đâu vậy?
Vâng, mẹ vẫn ngồi đấy
Lặng lẽ nhiều người qua…
Nhưng cũng may mẹ à
Không thấy hình phây-búc
Những cảm thương chen chúc
Thêm tủi thân, nghẹn ngào…
Cơn gió chiều xôn xao
Tìm hoàng hôn cuối phố
Vệt nắng thương vẫn cố
Gượng sáng nơi mẹ ngồi…
03-03-2022
Nguyên Hữu
AI RỒI CŨNG KHÁC
Ừ thì em đã sang sông
Có chi còn lạ nên mong đợi gì
Cố tình bởi những kẻ si
Mà như cố ý kẻ đi vãn đời
Bao nhiêu cám dỗ gọi mời
THƯƠNG
Hắn bỏ em rồi, hắn xấu xa
Em đừng khóc nữa, anh đau mà
Người đi, người ở… đâu đơn độc
Dựa tạm anh này đau chóng qua…
Em nín đi em, khóc nhanh già
BÓNG ĐÊM
Đêm dài ngắm chiếc bóng ta
Lặng như đêm vắng chẳng ma nào vờn
Họa chăng ngọn gió cô đơn
Chán thời rũ bỏ bóng hờn lả trôi
Ta ngồi với bóng ta thôi
HỜN
Ta về lạnh buốt sương đêm
Cỏ xưa lủi thủi nằm im ven đường
Nũng hờn mãi cũng đoái thương
Vẫy tay với kẻ dở ương thủa nào
Một dòng kỷ niệm xôn xao
HIẾU
Sống nào thăm mẹ viếng cha
Chết rồi mới tụ u choa đông hầy
Sống không gà, vịt dâng thầy
Chết rồi mới ngập cỗ đầy mâm cao
Sống không biếu mẹ một hào
ANH ƠI ĐÚNG KHÔNG?
*** Thơ thất ngôn ***
(Gieo vần nối)
Nhiều người vẫn bảo với em rằng
Xinh thế này lấy trai thành phố
Cho sướng đời… thật mà, đỡ phí