TĨNH CƯ
*** Thơ Thất ngôn ***
(Gieo vần ôm)
Trà thơm ngát khói bay lan tỏa
Lòng yên vui gởi gắm chút tình
Bình tâm khi lặng lẽ một mình
Nguyên Hữu: tên thật là.................. Sinh ngày: 26 tháng 08 năm ........ Quê quán: Nam Định
TĨNH CƯ
*** Thơ Thất ngôn ***
(Gieo vần ôm)
Trà thơm ngát khói bay lan tỏa
Lòng yên vui gởi gắm chút tình
Bình tâm khi lặng lẽ một mình
NỖI NIỀM TRÊN CÁT
* Thơ Thất ngôn *
(Gieo vần nối)
Quê nghèo vậy cho nên khắc khổ
Nhiều trai làng nhìn ngó bỏ đi
Làm công nhân, cửu vạn, cu-li
VẪN
CHỜ NHƯ QUÊ
*** Thơ Thất ngôn ***
(Gieo vần liền)
Nắng khẽ vờn qua cánh cửa
xinh
Gió nhẹ lùa rung ánh lửa
tình
Khóe mắt lệ sầu vương nỗi nhớ
BIẾT ĐỦ
*
Thơ Thất ngôn *
(Gieo vần liền)
Hạnh phúc là gì chú, bác, cô
Là năm tháng không phải lắng lo
Bình an mà sống êm đềm nhỉ
NGỤY BIỆN
*
Thơ Thất ngôn *
(Gieo vần liền)
Anh chỉ muốn tìm sự vui thú
Phải không. Em nói vậy đúng chứ
Hay chỉ là giả thuyết dễ quên
NÉT ĐỜI TRONG HOẠ
*
Thơ Thất ngôn *
(Gieo vần ôm)
Chèo lên non cao mà hóng gió
Bơi ra giữa biển đo nông sâu
Cánh chim bay trên ngọn gió đầu
BUÔNG
* Thơ Thất ngôn *
(Gieo vần liền)
Thực sự thì chẳng muốn tiếp
lời
Nhưng sân giận cứ dậy
không thôi
Thế mới nói nghiệp còn nặng lắm
HẠNH PHÚC SAU LƯNG EM
* Thơ Thất ngôn *
(Gieo vần chéo)
Anh lại lỡ hẹn em lần nữa
Anh thật là lời nói gió bay
Thôi không phải tới bên bào chữa
HỐI TIẾC
Thơ Thất ngôn
(Gieo vần liền)
Em từng có rất nhiều mong muốn
Nhưng có thể dường như đã muộn
Mọi thứ xa dần giấc mộng suông
NỖI LÒNG CỦA NGƯỜI YÊU CHÂN GÀ
* Thơ Thất ngôn *
(Gieo vần cách)
Con gà luộc nằm kia bốc khói
Khiến nhiều người rệu nước miếng ra
Khôn ngoan lắm cũng không dám động
LÀM BỪA
*** Thơ Thất ngôn ***
(Gieo vần ôm)
Dường như là em đã hài lòng
Nên không có câu hỏi nào nữa
Một thái độ không thể bào chữa
LŨ LẠI QUẦN THẢO QUÊ NGHÈO
* Thơ Thất ngôn *
(Gieo vần chéo)
Mưa như được tiếp viện thêm rồi
Vây hãm xóm làng tôi ròng rã
Tầm tã cũng đã hai ngày trời
NỐT NHẠC VẪN CÒN BAY
* Thơ Thất ngôn *
(Gieo vần liền)
Ông nhạc sĩ gầy nhom lỏng
khỏng
Như những thanh âm nhẹ bay
bổng
Chui tuột vào bộ quần áo nâu
CÓ CHÚT ĐAU
Thơ Thất ngôn
(Gieo vần chéo)
Khi yêu nước mắt mang vị
ngọt
Và rất mặn khi tuột mất
nhau
Anh ôm lấy khuân mặt nịnh nọt
LOÀI HOA LẶNG LẼ
*** Thơ Thất ngôn ***
(Gieo vần ôm)
Vẫn lại là những bông hoa
cúc
Đón buổi sáng với vẻ tinh
khôi
Tiễn giọt sương đọng vừa
nhẹ rơi
Mang theo một bầu trời vừa thức…
HÃY MINH TÂM
*** Thơ Thất ngôn ***
(Gieo vần ba tiếng)
Nếu muốn khóc thì cứ khóc to
Đừng nên kìm nén hay thăm dò
Rồi không dám khóc mà câm nín
Biết đến bao giờ có tự do…
TỰ LUYẾN
*** Thơ Thất ngôn ***
(Gieo vần ba tiếng)
Cánh cửa sổ được mở toang ra
Những ánh trăng tự ùa vào nhà
Khiến căn phòng trở nên lãng mạn
Hít một hơi sâu cứ gọi là…
VĨNH BIỆT CỤ TỔNG
*** Thơ Thất ngôn ***
(Gieo vần liền)
Một vì sao bỗng nhiên vụt tắt
Muôn triệu người trào dâng
nước mắt
Khóc thương tiếc cho một anh
hào
Cả cuộc đời giản dị thanh tao