Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

SỐNG - ĐẦU NGẨNG LÊN




SỐNG - ĐẦU NGẨNG LÊN

Hôm nay ta buồn ta khóc ta
Đường hầm sâu hoắm mịt lối ra
Cố với thân tàn lôi cái xác
Ngoi lên hùng hãi bãi tha ma

Nhe đôi nanh đỏ mà dọa nạt
Thất thần bao kẻ đã hại ta
Vàng hoe xanh tái từng khuân mặt
Ớn lạnh ô kìa lũ xấu xa

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

TỬU TIÊN




TỬU TIÊN

Sống ở dương gian đã chán thời
Dìu con dắt cháu cõi tiên chơi
Đường xa tuyết phủ mờ nhân ảnh
Dặm thẳm mây che lóa dáng người
Hạc múa vài đôi vờn chúc tụng
Long chầu một cặp họa thêm lời
Ly say tửu cảnh râu dài vuốt
Há phải nhiêu khê giót chén đời

HƯƠNG TỬU




HƯƠNG TỬU

Tóc búi nàng xem gió khóc cười
Mây buồn dấu hỏi gưng dong chơi
Đôi ta vẽ mộng hương tình thoảng
Lẻớm say hoa vị ái hời
Họa vưng vài đường vung cọ vẽ
Thi vương một bọc khoáy câu mời
Dài tranh đối đáp nồng thơm tửu
Chén sắc so tài thả khắp nơi...

TỬU ĐỜI



TỬU ĐỜI

Vẽ cảnh trăng khuya sóng vỗ xa
Thuyền buông mái thả ổ đào ca
Say men thiếp múa cùng sương quyện
Thấm rượu chàng đùa với khói sa
Thưởng nguyệt khen tươi vời chú Cuội
Xem hoa ngợi sắc níu Hằng Nga
Làm duyên mấy ả đong đưa họa
Khách ngó thơ ùa tửu lại pha...

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

CHÉM GIÓ TẶC TỬU



CHÉM GIÓ TẶC TỬU

Lũ nhóc nâng ly chẳng kính bà
Môi chìa nước - tửu đổ hòa pha
Bề trên đỏ mắt long đao múa
Phận dưới xanh mi hạc cước qua
Một hũ rời bàn - ù té chạy
Vài bình bỏ ghế - phi thân xa
Khom người xuống tấn đanh tia sét
Miệng hét hay chưa bát cú già...

NHÂN TÍNH



NHÂN TÍNH

Ôi tình ái, một cái kết tê tái
Lớp tám thôi, mà loạn xã lên rồi
Bao nhiêu người, bao nhiêu giây phút ái
Rồi mang thai, rồi bắt vạ những ai...

Người thì chối, kẻ tìm đường tháo chạy
Quẫn trí rồi, về sát hại người - thai
Bi hài lắm, một vòng tròn đạo đức
ADN không giống - thai nhi đó con ai?

NGÔNG ĐỜI




NGÔNG ĐỜI

Khen ai khéo tạc ra ông
Nụ cười ban phát cái ngông cho đời
Râu dài hai sợi ria trời
Đôi tay nắm giữ cái đời thèm mê
Tôi cười méo mó khen chê
Ông cười thay đổi nhiêu khê thói đời
Há vui mỗi kiếp con người
Há buồn vài kiếp tôi cười thân tôi

LẠNH ĐÔNG



LẠNH ĐÔNG

Đông rồi lạnh lắm tuyết vừa buông
Chiếu cói ôm co mộng giấc suông
Buốt ruột ngoài kia bầy sẻ khóc
Buồn lòng chốn đó lũ ri không
Xua hoài chú Mướp vòng quanh góc
Đuổi mãi con Vàng quẩn khắp phòng
Há phải vô chi sao sợ lạnh
Già hư khó ngủ viết đôi dòng...