Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2026

SAU HỒI CHUÔNG

 


 

SAU HỒI CHUÔNG

* Thơ Bát ngôn *

(Gieo vần chéo)

 

Bấm điện thoại gọi cho cô bạn thân

Hồi chuông đổ nhưng sao không bắt máy

Kiên nhẫn đợi vì hiện tại cô cần

Lời động viên an ủi ghê lắm đấy.

 

Bạn của cô thực sự ngay lúc này

Đang bận lắm mà cô đâu có biết

Mải uống giọt nồng ân ái men say

Người thứ ba mà cô không biết thiệt.

 

Người thứ ba lừa cô thật ngang nhiên

Thời gian dài tại sao không phát hiện

Có phải là do cô quá ư hiền

Hiền tới nỗi mụ mị nhưng lương thiện.

 

Buổi trưa nay nghe kể một chuyện tình

Thật là giống y chang như mình vậy

Nghe xong chuyện khiến cô đứng lặng thinh

Mồ hôi vã, xin đừng là mình đấy.

 

Theo phản xạ cô bấm điện thoại ngay

Bàn tay run giữ đợi theo nhịp thở

Không bắt máy, nhạc chờ vẫn rất hay

Thêm một lần trong danh sách gọi nhỡ.

 

Hai số điện thoại khiến cô thẫn thờ

Bàn tay buông chiếc điện thoại rơi xuống

Cả bầu trời như sương khói, đục mờ

Mọi động tác bỗng dưng thành luống cuống

 

Lồng ngực căng lên hơi thở bất thường

Khung cảnh trước mắt nhìn không rõ nữa

Đâu rồi lời hứa, đâu những yêu thương

Giờ chỉ còn nỗi đau đang cào cứa

 

Hạnh phúc vỡ tan như những mảnh gương

Chẳng thể gắn lại dẫu lòng còn nhớ

Kẻ đi tìm vui bên những cung đường

Bỏ mặc một người ôm niềm dang dở.

 

15/08/2026

Nguyên Hữu

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét