ÁO DÀI VÀ CẢM HỨNG
* Thơ Ngũ ngôn *
(Gieo vần nối)
Một đường cong khoe dáng
Áo dài trắng như mây
Này em hỡi có hay
Ta khoe đời đôi mắt
Đôi môi sao mím chặt
Nuốt khan cái gì a
Rõ ràng thấy rồi mà
Cái nhìn dài xuyên thấu
Nhận đi đừng có giấu
Đừng nhăn cặp lông mày
Tỏ ra chính trực đầy
Ta sẽ mắng cho đấy
Vẻ đẹp như thế vậy
Mà chẳng ngắm uổng không
Liệu có phải đàn ông
Đàn ông là phải ngắm
Ngắm áo dài màu trắng
Dịu dàng với hoa sen
Còn ta giống khách quen
Mỗi lần tìm cảm hứng
Đa phần là thấy hứng
Cởi xiêm áo trong thơ
Lượt là nếm từng giờ
Cần chi đâu mai mối
Chẳng cần ai dẫn lối
Tự cho phép mình say
Ngay chính tại lúc này
Ta mắc vô số tội.
08/05/2026
Nguyên Hữu

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét