QUÁ KHỨ VÀ
NỖI ĐAU
Thơ Thập
ngôn
(Gieo vần
liền)
Lòng đã lặng dần từ những
ngày còn đi học
Cũng rất nghẹn ngào vì mối
tình làm em khóc
Người rời bỏ đã khiến tim em thật buồn đau
Tái tê hờ hững cũng chìm khuất
những đêm thâu
Rồi lúc anh gần kề ngỏ lời cùng
chung bước
Tiếng hẹn câu thề tha thiết những điều
ao ước
Sóng lòng trỗi dậy kéo về hình bóng
còn vương
Tình anh nồng ấm dỗ dành ngọt giống
mật đường
Lấy lại niềm tin mở cửa trái tim lay
lắt
Ta đã kết duyên nên nghĩa vợ
chồng bền chặt
Vui thay hạnh phúc ngỡ như một giấc
chiêm bao
Gật đầu đồng
ý cùng anh… em lỡ vượt rào
Đám cưới chẳng bao ngày
đã vội vàng thay đổi
Lạnh nhạt với em chẳng nhắc
lời yêu dẫn lối
Mỗi khi giận dỗi mặc em lặng
lẽ lệ tràn
Ngày đông lạnh giá hữu tình
chiếc bóng hỏi han
Về với mẹ cha những tưởng
quên đi mà sống
Nào thấy niềm vui chỉ thấy
vẫn còn hoài mộng
Hướng nào để bước giữa đêm hoang vắng
tàn sâu
Em buồn đau lắm, giờ em sẽ bước về
đâu?
03/02/2026
Nguyên Hữu

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét