TỰ DƯNG NGÔN TÌNH
*** Thơ Lục ngôn ***
(Gieo vần nối)
Anh nhớ, cái nhớ tự dưng
Chới với giữa đôi môi đỏ
Ngọt ngào thầm thì to nhỏ
Như kẻ đói yêu lâu ngày…
Khoảng không như uống rượu say
Bàn tay… hư này… khám phá
Con tim loạn điên giục giã
Đứt quãng hơi thở mất rồi…
Đôi chân mềm nhũn thụp ngồi
Quá chớn khổ đời cỏ dại
Ước là nằm như thế mãi...
Làm gì có nhớ tự dưng…
08-12-2021
Nguyên Hữu

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét