SAU CHIẾC CÚC
ÁO
*** Thơ Thất ngôn ***
(Gieo vần nối)
Anh ngơ ngẩn
nhìn theo làn gió
Miệng nuốt
khan, đã nuốt rất nhiều
Tại gió đấy,
anh chẳng dám điêu
Làm cái điều
ngày-đêm anh muốn...
Cơn gió hư khiến
anh luống cuống
Cởi rồi kìa!
Chiếc cúc áo! Em
Mây dừng vội,
vén tóc trắng. Xem
Chắc quá thèm nắng
len cùng gió...









